Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Nhớ - nghĩ từ Hà Nội


                                      Nhớ - nghĩ từ Hà Nội
                                                          Tạp văn của Trần Chiến

Áp rằm tháng bẩy, đang kỳ nắng thu làm rám trái bưởi non, Hà Nội làm “Những ngày văn hóa Tây Nguyên lần II – 2012”, Bảo tàng Văn hóa các dân tộc Việt Nam cùng Trung tâm triển lãm Văn hóa nghệ thuật Việt Nam thực hiện. Tôi ra số 2 Hoa Lư xem triển lãm, thơ thẩn qua các gian trưng bầy của Đăk Lăk, Lâm Đồng, Đăk Nông, Kon Tum, Gia Lai, nhìn ngắm những xà gạc K’ho, chạc buộc voi M’nông, mô hình nhà dài Ê đê… Gian Đăk Lăk có ông nghệ nhân làm đàn từ quả bầu khô và những ống nứa còn xanh khá thu hút. Gian Gia Lai thì gặp lại những gì khá quen thuộc: tượng nhà mồ Jrai, chiêng Kđơ, ống tên, ché, gùi, sách nghiên cứu của Từ Chi, Nguyễn Thị Kim Vân, sử thi Bahnar dịch ra tiếng Việt… Kể làm được thế đã là kỳ khu lắm. Nhưng mình đã chót dính vào Tây Nguyên, thấy cả cái không gian sống bí ẩn, vĩ đại thế bị nhốt vào những “gian trưng bầy”, cứ hơn trăm mét vuông một, nó rất bí hãm, ngột ngạt đến vô hồn. Tôi có một Tây Nguyên của mình cơ mà, dù chỉ là những mảnh mẩu…
 
                         Vòng xoang Tây Nguyên
Tôi biết Pleiku từ năm 1978, còn là thị xã. Những ngôi nhà gỗ núp dưới bóng thông, những con đường lên xuống vòng vèo, tưởng đã “kịch” lại rẽ sang ngả khác. Đàn bà Thượng, tôi không phân biệt nổi sắc tộc gì, gùi dăm ba quả bí, mớ rau xuống chợ. Chợ xôn xao tiếng nói, sắc phục, sản vật lạ. Một không gian đi bộ rất thú vị, mỗi bước mỗi khám phá. Đến nỗi mà gập ghềnh trên xe chở đạn của quân khu Năm sang Cam pu chia, nhìn ngắm cảnh vật, những ngọn đồi dài mê mải, tôi chỉ ước ao chỗ này chỗ kia lên được cái tượng đài, hình thù gì đó chưa hình dung ra, nhưng ắt là “hoành tráng lệ” rồi. Và còn những cảm giác khác, kèm theo kì vọng…

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

Với bác Trung Trung Đỉnh

alt
Bác Trung Trung Đỉnh người mình rất ngưỡng mộ
alt
Và mọi người đều yêu quí...
alt

alt

alt

Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2012

Những Cột mốc quốc gia nơi Trưưòng Sa

 Nhân ngày Tết Độc lập của Việt Nam ( 2-9) mình xin được gửi lên đây một số hình ảnh của Trường Sa, nơi tiền  tiêu của biển đảo của Tổ quốc: Những MỐC CHỦ QUYỀN của quốc gia trong lòng tôi..
Và còn bởi, vừa mới đây thôi, tại một buổi " gặp nhau cuối tuần" mình đã thật cảm động khi nghe Hậu, một tài xế lái xe ben ở Pleiku tuyên bố dõng dạc: Tôi sẽ tòng quân vào lính Hải quân, sẽ xin đến sẵn sàng chống quân xâm lược nếu chúng đụng đến Trường Sa!. Thì ra, sau khi nghe tôi nói về chuyến đi đến Trường Sa của mình, và nói với nhau về tin tức những hành động của Trung Quốc gây hấn và ngang ngược ở Hoàng Sa và Trường Sa. Chuyện anh bạn trẻ tài xế có tòng quân hay không, còn là chuyện của bạn ấy. Nhưng lời nói từ người bạn trẻ khiến tôi tự hào về những người trẻ tuổi hôm nay...

                              Đoàn Đại biểu 54 dân tộc anh em tại thị trấn Trường Sa



                                           Hải đăng đảo Song Tử Tây



Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

Ngàn Nưa trầm tích và...đương đại

THỬ DỊCH THƠ ĐƯỜNG LUẬT ( VIỆT NAM)
                        SANG THỂ LỤC BÁT

                                          LÊ HẢI

Đêm qua, nhân vào trang VĂN THƠ VIỆT, có diễm phúc được đọc một số bài thơ của các thi sĩ nước ngoài do tác giả Ngọc Châu chuyển ngữ sang tiếng Việt. Điều đặc biệt là tác giả Ngọc Châu dịch sang thể Lục bát, một thể thơ thuần Việt và anh gọi là SONG NGỮ LỤC BÁT. Chưa bàn đến việc dùng cụm từ SONG NGỮ LỤC BÁT chuẩn xác hay không và giá trị văn học những bài thơ dịch, riêng  việc dùng thể thơ Lục bát đã cho đọc giả những cảm nhận mới về việc dịch thơ nước ngoài từ những bài thơ đã quá quen thuộc với người Việt Nam ta.
Bản thân tôi lâu nay cũng đã dịch sang thể Lục bát một số bài thơ Đường luật của các vị danh nho của quê hương tôi ( làng Cổ Định, xã Tân Ninh, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa). Do trình độ hiểu biết Hán văn và khả năng thơ phú còn hạn chế nên chưa dám công khai. Nay nhờ tác giả Ngọc Châu tiếp sức mạnh, tôi cũng xin mạnh dạn chuyển đến đọc giả xa gần những bản dịch thô thiển của mình. Mong được các bậc túc nho, các thi sĩ cho nhiều ý kiến đóng góp. Được thế, thật vạn hạnh.

            Bài 1:      TỐNG PHẠM CÔNG SƯ MẠNH BẮC SỨ
   ( Thượng thư hữu bật, Nhập nội hành khiển Lê Quát – đời nhà Trần)

          Nguyên văn:

                   Dịch lộ tam thiên quân cứ an
                   Hải môn thập nhị ngã hoàn san
                   Trung triều sứ giả yên ba khách
                   Quân đắc công danh ngã đắc nhàn

          Dịch thơ:
]                  Anh lên yên ngựa ba ngàn dặm
                   Hai mươi cửa bể tôi về ngàn
                   Người vui mây nước, người đi sứ
                   Bạn đạt công danh, tớ được nhàn

          Lục bát:  TIỄN BẠN ĐI SỨ
                   Ba ngàn dặm trạm đường trường
                   Anh lên yên ngựa, tôi nương biển trời
                   Sứ thần phương Bắc xa xôi
                   Công danh bạn hưởng, còn tôi được nhàn.

Di tích Nghè Giáp

Bữa rồi một nguời cùng quê cung cấp thêm bài viết của NGhè Giáp, bạn Le dinh Dung. Mình xin cung cấpt thêm bài viết về Nghè Giáp như một ủng hộ ai yêu quê hương Cổ Định- Tân Ninh.
Phòng GD-ĐT TRiệu Sơn.
Cổ Định - Tân Ninh một vùng đất thiêng - Địa linh nhân kiệt. Sơn thuỷ hữu tình.Từ thời thượng cổ nơi đây là một tụ điểm của cư dân Việt. Với cái tên khai sinh Chạ Kẻ Nứa cũng cho thấy nó là cộng đồng của thị tộc nông thôn nguyên thuỷ thuở xưa. Chính từ cái nôi đầu tiên này vào thời Vua Minh Mệnh triều Nguyễn đã hình thành Tổng Cổ Định, có địa lý hành chính rộng xấp xỉ bằng diện tích một huyện trung bình của Đồng bằng Bắc Bộ ngày nay.
 alt
Tam quan Nghè Giáp

Cùng với sự phát triển của Lịch sử cái tên làng cũng được thay đổi nhiều lần, sự tách nhập cũng được diễn ra theo những thời điểm cụ thể. Song dẫu có thay đổi thế nào thì hai tiếng Cổ Định vẫn trường tồn, giải thích xuất xứ của làng mà từ xửa từ xưa đã có rồi, đã biến thành tên riêng của một vùng dân cư nhất định:
Kẻ Nưa cảnh trí nhịp nhàng
Sau lưng là núi trước làng là sông.
                                ( Lê Đình Khải)