Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

Thú vui sấu cá ở Ngàn Nưa…



Năm ngoái, một bữa đang ngồi nhâm nhi vài ly thì nhận điện thoại của ông anh họ - một bác sĩ về hưu rủ tôi về quê đi sấu cá.
- Trời. Cách xa cả ngàn cây số mà ông anh bảo em về đi sáu cá ư. Nhưng đã hơn 20 năm nay mình không được thưởng ngoạn cái thú vui ấy rồi.  Cái thú vui có một không hai này. Như có ma lực, vậy là tôi cắt phép và… bay về quê. Thật không uổng, tôi đã có một chuyến picnic thật tuyệt vời. 

Nói đến Ngàn Nưa, dãy núi từ xa xưa đối với mỗi người sinh ra ở nơi đây là cơm áo gạo tiền, là “bồ lúa” của  tiều phu nghèo khi tháng Ba ngày Tám. Là tài nguyên của cải, cung cấp vật liệu… dựng nhà làm cửa, là quặng crômite quí giá…Còn khe suối của Núi Nưa có loại cá “ tủ mủ” ăn ngon đến nhớ đời.  ở quê tôi cứ đến heo may lại rủ nhau đi sấu cá khe.   
Hình ảnh từ khi chọn khe, đổ thuốc  đến bắt và nấu ăn, uống rượu

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012

Đền Đô-Di tích lịch sử và tâm linh

  Cách đây không lâu, trong một lần hành phương Bắc, tôi ngược Hà Nội về thăm Đền Đô ở phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh-nơi thờ 8 vị vua nhà Lý. Ông Nguyễn Đức Thìn-người coi đền đã 25 năm nay kể rằng, ông tự hào cái vinh, cái danh của nhà Lý mà tự nguyện là người coi đền không công. Ông tự hào về gia tộc họ Lý, bởi chính ông cũng là hậu duệ của họ Lý.


Ông lý giải dòng họ ông phải đổi thành họ Nguyễn, là vì những người mang họ Lý ở quê ông bị thời nhà Trần truy sát... Ông chính là cựu đội viên Đội Du kích thiếu niên Đình Bảng-là Anh hùng Lao động-Nhà giáo Nhân dân. Ông chia sẻ: “Cây có cội, nước có nguồn. Con người sinh ra nhờ có tổ tiên...”. Ông đã say sưa giới thiệu với du khách rằng đây không chỉ là di tích lịch sử văn hóa, nơi phát tích của dòng họ Lý, mà còn là nơi phong cảnh hữu tình giữa sắc nước trời mây.
Tác giả cùng ông Nguyễn Đức Thìn (bên phải) trước đền Đô. Ảnh: Q.N
Tác giả cùng ông Nguyễn Đức Thìn (bên phải) trước đền Đô. 
Cùng với quần thể chùa chiền vùng quan họ, Đền Đô trở thành trung tâm của lễ hội tâm linh. Ngày rằm hay đầu tháng bà con đến thắp hương chiêm bái cầu nguyện. Ngày giỗ các vua Lý, các thánh như Lý Thường Kiệt, Tô Hiến Thành, Lý Đạo Thành… trở thành ngày mọi người dâng hương cầu cho quốc thái, dân an.

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Bữa rồi có người cháu xa quê lâu lâu chưa có dịp về thăm quê, cháu muốn được thấy hình ảnh của Chợ Nưa, nên tôi đưa vài hình ảnh lên để cháu và ai là người Cổ Định - Tân Ninh, Triệu Sơn, Thanh Hoá có thể vọng về  cố hương.









Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

TÌNH BẠN
               Tặng bạn thơ Dân Huyền
Thanh thản một đời kể từ lâu
Bạn xưa đồng nghiệp buổi ban đầu.
Chén trà, gói bánh nay chờ bạn
Quyển sách, bài thơ mai gửi nhau
Tâm sự ngày đêm không ngớt chuyện
Ruổi xe năm tháng chẳng ngại đâu
Tri âm, tri kỷ nay đầu bạc
Tình nghĩa bạn bè thấm mãi lâu.
                     Lê Đình Tân
                          Năm 2011

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Nhớ - nghĩ từ Hà Nội


                                      Nhớ - nghĩ từ Hà Nội
                                                          Tạp văn của Trần Chiến

Áp rằm tháng bẩy, đang kỳ nắng thu làm rám trái bưởi non, Hà Nội làm “Những ngày văn hóa Tây Nguyên lần II – 2012”, Bảo tàng Văn hóa các dân tộc Việt Nam cùng Trung tâm triển lãm Văn hóa nghệ thuật Việt Nam thực hiện. Tôi ra số 2 Hoa Lư xem triển lãm, thơ thẩn qua các gian trưng bầy của Đăk Lăk, Lâm Đồng, Đăk Nông, Kon Tum, Gia Lai, nhìn ngắm những xà gạc K’ho, chạc buộc voi M’nông, mô hình nhà dài Ê đê… Gian Đăk Lăk có ông nghệ nhân làm đàn từ quả bầu khô và những ống nứa còn xanh khá thu hút. Gian Gia Lai thì gặp lại những gì khá quen thuộc: tượng nhà mồ Jrai, chiêng Kđơ, ống tên, ché, gùi, sách nghiên cứu của Từ Chi, Nguyễn Thị Kim Vân, sử thi Bahnar dịch ra tiếng Việt… Kể làm được thế đã là kỳ khu lắm. Nhưng mình đã chót dính vào Tây Nguyên, thấy cả cái không gian sống bí ẩn, vĩ đại thế bị nhốt vào những “gian trưng bầy”, cứ hơn trăm mét vuông một, nó rất bí hãm, ngột ngạt đến vô hồn. Tôi có một Tây Nguyên của mình cơ mà, dù chỉ là những mảnh mẩu…
 
                         Vòng xoang Tây Nguyên
Tôi biết Pleiku từ năm 1978, còn là thị xã. Những ngôi nhà gỗ núp dưới bóng thông, những con đường lên xuống vòng vèo, tưởng đã “kịch” lại rẽ sang ngả khác. Đàn bà Thượng, tôi không phân biệt nổi sắc tộc gì, gùi dăm ba quả bí, mớ rau xuống chợ. Chợ xôn xao tiếng nói, sắc phục, sản vật lạ. Một không gian đi bộ rất thú vị, mỗi bước mỗi khám phá. Đến nỗi mà gập ghềnh trên xe chở đạn của quân khu Năm sang Cam pu chia, nhìn ngắm cảnh vật, những ngọn đồi dài mê mải, tôi chỉ ước ao chỗ này chỗ kia lên được cái tượng đài, hình thù gì đó chưa hình dung ra, nhưng ắt là “hoành tráng lệ” rồi. Và còn những cảm giác khác, kèm theo kì vọng…